Một Mình Bước Trên Con Phố Buồn

Tuyển tập những bài thơ tốt viết về tuyến đường Buồn đã làm được đăng thiết lập trên trang thơ Thi Hữu.

Bạn đang xem: Một mình bước trên con phố buồn

*
Thơ Tình tuyến đường Buồn Hay.

Thơ nói lên chổ chính giữa trạng buồn, đơn độc khi quốc bộ 1 mình trên phố; Thơ hoài niệm về tình yêu xưa với mọi kỷ niệm của đôi lứa khi cùng đi cùng nhau trên con phố này;..


*

THÀNH PHỐ BUỒN Thơ: Tùng Trần

Thành phố ảm đạm đêm vắng tanh bóng bạn qua Lòng quạnh hiu hiu xót xa thì thầm lê cách Vẫn tuyến đường của mon ngày thuở trước Cùng bao nhiêu mộng ước thật êm đềm

Nhưng hiện nay nghe rát buốt trái tim Khi mỏi mắt search sao chẳng thấy Một trơn hình thân thương người con gái Đã cùng nhau thề hứa hẹn mãi không rời

Nỗi đau nào rộng én nhạn lìa đôi bi thảm nào hơn khi mặt đường đời nhì lối giá chỉ như tín đồ trao hầu như lời gián trá Hay phụ vọng đổi khác chữ tầm thường tình

Thì bây chừ đâu câm nín yên ổn thinh Lê bước đi một mình mi đôi mắt đỏ Đường còn đây kỉ niệm xưa còn đó dẫu vậy đâu rồi tín đồ em nhỏ lòng tôi


Bài Thơ: CHIỀU MỘT MÌNH TRÊN PHỐ (Tác giả: Thanh Hùng)


Thơ bé PHỐ BUỒN ta lạc cách 1 mình & hoài niệm tình xưa / tác giả Thanh Hùng
*

CHIỀU MỘT MÌNH TRÊN PHỐ Thơ: Thanh Hùng

Chiều một mình trên phố Lá kim cương dưới bàn chân Nắng nhạt màu nghiêng ngả Thu phong thổi lạnh lẽo dần

Chiều một mình trên phố Vừa nhìn lại địa điểm đây Loang lốt màu cỏ úa chủng loại rêu sẽ vương đầy

Chiều một mình trên phố quan sát vào quán nước quen thuộc Cứ ngỡ người vừa cho Bóng ai dạ dưới đèn

Chiều 1 mình trên phố tìm đến dưới mặt hàng me bất chợt lòng nhớ tiếc nuối hốt nhiên mắt cay xè

Chiều một mình trên phố Niềm nhung ghi nhớ sao vừa gồm một người âm thầm Âm thầm cách trong mưa

Chiều một mình trên phố Lá rubi vẫn dịu rơi Cơn gió lùa lạnh buốt Mưa bay tận cuối trời.

P T H


Bài Thơ: nhỏ ĐƯỜNG XƯA (Tác giả: Thanh Hùng)


Thơ nhỏ PHỐ BUỒN ta lạc bước 1 mình & hoài niệm tình xưa / người sáng tác Thanh Hùng
*

CON ĐƯỜNG XƯA Thơ: Thanh Hùng

Đây tuyến đường lưu vài vết tích xưa Đây lối mộng ai mới vừa xóa bỏ Chỉ để lại lá vàng đùa với gió thuộc rong rêu hoa cỏ một màu sắc buồn

Đây tuyến đường mưa đổ thời điểm chiều buông gồm kỷ niệm vương vấn thành nỗi nhớ Như kể lại một thời xưa đã lỡ chuyện tình yêu dang dở của hôm nào

Đây con đường có ngõ vắng vẻ xôn xao ghi nhớ ai đó chạm chán nhau xin chào vui vẻ Đôi đôi mắt biếc và niềm vui rất nhẹ Dáng nhỏ thon để ai đã yêu thầm

Đây tuyến đường chiều ai đứng trầm dìm Ai đi dạo mát ai làm cho thơ tình yêu Ai suy tưởng của thời yêu vụng dở người Đã trôi qua nhưng mãi nhớ mang đến giờ

Đây tuyến đường đầy sexy nóng bỏng mộng mơ vẫn còn đấy đó fan chờ ai đứng ngóng Gió xào xạc cuốn lá vàng bay tới Cho con phố mang đầy nỗi bi quan vương.

P T H


Bài Thơ: PHỐ VẮNG EM RỒI (Tác giả: Phạm Vậng)


Thơ con PHỐ BUỒN ta lạc cách 1 mình và hoài niệm tình xưa / tác giả Phạm Vậng
*

PHỐ VẮNG EM RỒI Thơ: Phạm Vậng

Đông lại về gợi nỗi nhớ các thêm đa số kỷ niệm êm đềm xưa còn kia Mình chung bước chiều khu vui chơi công viên lá đổ Lạc mùa thương nay phố vắng em rồi

Mây âm thầm ôm dĩ vãng dần dần trôi làm cho hoang hoải cả sườn trời nhạt nắng con phố cũ mặt hàng liễu bé đứng yên ổn Biết kiếm tìm đâu tà áo white hôm nào

Câu ước thề ai đã vội xoàn trao tiếng xa phương pháp tim nghẹn ngào nức nở Hoa tàn rụng ân tình xưa vẫn lỡ Sóng đời xô sao vẫn ghi nhớ nhau hoài

Thuở thuở đầu ký ức chẳng mờ phai Ta mong níu mang lại đông dài nóng lại Cơn gió trở bỗng nhiên nghe lòng tê tái Phố vắng ngắt trong khắc khoải ước ao chờ…


Bài Thơ: NGƯỜI XA PHỐ (Tác giả: Thanh Hùng)


Thơ bé PHỐ BUỒN ta lạc bước 1 mình & hoài niệm tình xưa / người sáng tác Thanh Hùng
*

NGƯỜI XA PHỐ Thơ: Thanh Hùng

Ai bao gồm nhớ đều chiều đi tản bộ Mưa giăng ngang làm tuyến phố tiêu điều Gom nỗi niềm nhìn loại lá liêu xiêu bay trong gió như còn điều nuối tiếc

Đi xa phố quên rồi hai con mắt biếc Dõi mắt nhìn người đi biệt chỗ nao Rồi giận lây không thèm gởi câu chào fan về lại nhằm trao câu tình ý

Ai xa phố quên rồi thời hoa mỹ chiều tối tà nếm mùi hương vị cafe Góc cửa hàng quen ngồi xem nhẹ lối về thỉnh thoảng nhớ trong cơn mê vẫn gọi

Ai xa phố nỗi bi hùng đâu né khỏi địa điểm xứ người có dõi mắt chờ trông bao gồm nhớ chăng 1 thời ấy tuổi hồng vị trí phố nhỏ tuổi mênh mông những kỷ niệm.

P T H


Bài Thơ: bé ĐƯỜNG XƯA… (Tác giả: bởi Lăng Tím)


Thơ nhỏ PHỐ BUỒN ta lạc bước 1 mình & hoài niệm tình xưa / người sáng tác Bằng Lăng Tím

CON ĐƯỜNG XƯA… Thơ: bằng Lăng Tím

Con mặt đường xưa em đi còn gì khác không đáng nhớ Em trở về search kiếm Hoa tím rơi rụng đầy

Con con đường xưa còn trên đây Cỏ bé che ngập lối bạn xưa sao nỡ vội Không nói lời tự ly

Nghe tiếng gió thì thầm thì mành mi mưa ướt rét mướt Nỗi niềm riêng ngay ngáy Lòng chạnh buồn đối kháng côi

Người xưa sẽ xa rồi Phai phôi tình một thuở tìm kiếm quên trong miền nhớ Ta chẳng nợ gì nhau.


Bài Thơ: BÂNG KHUÂNG PHỐ (Tác giả: bởi Lăng Tím)


Thơ nhỏ PHỐ BUỒN ta lạc cách 1 mình & hoài niệm tình xưa / tác giả Bằng Lăng Tím

BÂNG KHUÂNG PHỐ Thơ: bởi Lăng Tím

Phố trầm bi thương từ lúc vắng xa anh Lá úa rụng trơ cành đau nhựa đọng Bàng lá đỏ đứng cuối đường tư lự Chờ tín đồ đi viễn xứ tận cuối trời

Bước chân về lối cũ nhặt hoa rơi nhớ kỷ niệm một thời đan niềm hạnh phúc Nụ hôn ấm tim hòa tầm thường rạo rực vẫn còn đó đây ký ức chẳng phai nhòa

Phút giao mùa đợt nữa lại phân chia xa Họa mi cúc hiên đơn vị đua nhau nở Lặng nhìn ngắm dấu vào lòng nỗi nhớ Anh chưa về góc phố cũng bâng khuâng.

Xem thêm:

BẰNG LĂNG TÍM 20/ 9/2018


Bài Thơ: bé ĐƯỜNG VẮNG (Tác giả: Hồng Giang)


Thơ con PHỐ BUỒN ta lạc cách 1 mình & hoài niệm tình xưa / người sáng tác Hồng Giang

CON ĐƯỜNG VẮNG Thơ: Hồng Giang

Em trở về con phố vắng thời trước Gốc liễu lổng chổng tiêu điều xơ xác bài xích ca bi lụy thiếu đi vài nốt nhạc Lá đá quý rơi lào xào gót chân trần

Em quay trở lại trĩu nặng nề những lần khần Chiếc ghế gỗ tần ngần ven lối nhỏ Chiều đìu hiu dỗi hờn lây lất gió Sương mờ giăng thảm cỏ úa hoe vàng

Em 1 mình con con đường vắng long dong Chiều nhoà nhạt bẽ bàng trong cô lẻ mái đầu thề buông bờ vai khe khẽ Tiếng bước chân nhè vơi hắt hiu sầu

Em trở về giờ anh ở nơi đâu Lời hẹn ước nhạt theo mầu năm mon Vẳng tiếng chuông chùa xa đầy bảng lảng vài cánh chim lơ đãng cuối chân trời

Em quay trở lại nhặt nỗi nhớ đánh rơi Sao hoang vắng… tung rời….. Se sắt quá!

02 /05/2018 Hồng Giang.


Bài Thơ: LỐI CŨ (Tác giả: Võ Ngọc Cẩn)


Thơ nhỏ PHỐ BUỒN ta lạc bước 1 mình và hoài niệm tình xưa / tác giả Võ Ngọc Cẩn

LỐI CŨ Thơ: Võ Ngọc Cẩn

Anh về lối cũ Chiều nay Lá thô trải thảm Hàng cây cuối đầu

Râm ran Nhạc khúc ve sầu sầu Đầu cành phượng vĩ Nhuộm màu máu tím

Anh đi tìm Dấu chân em Nhặt từng cánh phượng Để tìm dấu yêu

Lang thang thả bước trong chiều bé đường kỷ niệm Rong rêu phủ dày

Tình ơi Sao nở đọa đày Mỗi khi chiều xuống mang đến day dứt sầu

Người ơi người Đã về đâu Để ta ôm chặt Niềm nhức riêng mình.


Bài Thơ: PHỐ VẮNG ANH (Tác giả: Mạc Phương)


Thơ nhỏ PHỐ BUỒN ta lạc bước 1 mình và hoài niệm tình xưa / tác giả Mạc Phương

PHỐ VẮNG ANH Thơ: Mạc Phương

Phố vắng anh tp buồn hiu hắt. Em vắng anh lây lất sống qua ngày. Không đối chọi thuần…là một chút ít đắm say. Mà chắc hẳn rằng đời vay đề xuất phải trả.

Ai đã có lần trải qua bao vất vả. Bắt đầu hiểu rằng…tất cả rồi cũng quen. Dẫu đau buồn khiến hai con mắt ướt nhèm. Cũng thiếp ngủ sau đa số đêm thao thức.

Có thỉnh thoảng tưởng như không hề sức. Vày trái tim trong lồng ngực nhói đau. Gió luồn qua cái khoảng không không nhau. Mỗi nhịp đập úa nhàu theo năm tháng.

Rồi tình cảm cũng từ từ biến dạng. Như chân dung chạng vạng lúc hoàng hôn. Bởi thay đổi … phố yên bình vô hồn. Chỉ còn lại hoảng sợ khi xuân mãn.

Em đơn độc vì tình anh sẽ cạn. Nhưng mà quyết trọng tâm không đáng ghét cuộc đời. Dẫu xa anh… vẫn cố gắng mỉm cười. Để anh nhớ… đường nét tươi xinh ngày ấy


Điều hướng bài viết
1 2 Trang sau →

fasettoblog.com là trang web thơ tiếng Việt lớn nhất hiện nay. Ngôn từ được update mỗi ngày!.